© Copyright 2014 Gia đình và trẻ em

Tìm kiếm các bài viết, lĩnh vực bạn quan tâm

Thứ sáu, 15/12/2017 | 01:54 GM +7 RSS

Tôi đã tính đường lui nên không cho chồng biết nơi làm việc

Tôi sợ một ngày mình sẽ bồng con chuyển đi nơi khác sống thì vẫn còn công việc để làm, để nuôi con.

Tôi 33 tuổi, lập gia đình được 4 năm và có con gái 3 tuổi. Chồng hơn tôi 7 tuổi, nhìn vào ai cũng nói tôi ngu nên mới lấy anh. Anh đã một đời vợ và có con trai riêng học lớp 4. Tôi dễ thương, vẻ ngoài ưa nhìn, có trình độ và công việc ổn định, thu nhập khoảng 15 triệu/tháng. Vì gia đình khó khăn nên ngay từ nhỏ tôi đã có tính tự lập, không sống dựa vào ai. Đến khi lấy chồng tôi cũng đi làm chứ không phụ thuộc vào chồng, thậm chí thu nhập và công việc của chồng không bằng tôi. Anh làm nghề lái xe, tính tình rất thô lỗ và cộc cằn. Bình thường không sao nhưng hễ nhậu vào thì y như rằng sẽ có chuyện. Anh đi nhậu về rất hay kiếm chuyện, nếu tôi im lặng thì bị cho là khinh thường anh, nói lại thì cỡ gì cũng có chuyện. Vì vậy mỗi lần đi nhậu về là anh lại phá đồ đạc, nhiều lúc đánh tôi.

Nhìn cảnh mỗi lần chồng say xỉn là tôi chản nản vô cùng, thấy con bị thức dậy giữa đêm và sợ sệt tôi đau thắt ruột. Tiền bạc anh đi làm được bao nhiêu tôi cũng không quản lý, thỉnh thoảng anh đưa cho tôi một vài triệu hoặc đóng tiền học cho con. Vì mỗi lần đưa tiền cho vợ thì anh hay nhắc và hay kể nên tôi không hỏi tiền bạc, để anh thoải mái. Tôi đi làm văn phòng nhưng vẫn dậy sớm nấu cơm để ở nhà cho anh chu toàn, anh không hề phụ tôi bất kỳ công việc nhà nào, quần áo thay xong anh để nguyên vị trí, ăn xong anh để nguyên chén bát tôi về dọn. Có hôm không đi làm (anh làm buổi tối) thì anh nằm xem ti vi, dù tôi đi làm về tới nhà 7 giờ tối thì anh cũng không phụ bắc dùm tôi nồi cơm. Tôi cũng khuyên nhiều, nói nhỏ nhẹ nhiều nhưng không thay đổi được nên thôi mình tự làm cho xong chuyện.

Tôi thấy mệt mỏi vô cùng, công việc căng thẳng, về nhà còn dọn dẹp, con cái, chợ búa, cơm nước, trong khi chồng không phụ được gì, kinh tế tôi cũng phải tự lo. Không những vậy mỗi lần anh điên lên thì chửi tôi không còn thiếu từ ngữ gì để diễn tả. Lúc đầu tôi cứ nghĩ rằng một người đàn ông sau khi đã đổ vỡ hôn nhân họ sẽ trân trọng gia đình hơn, tránh đi theo vết đổ trước đó, nhưng tôi đã nhầm. Bản tính con người là không thể thay đổi được. Tôi muốn ly hôn để giải thoát cho mình, tôi có thể tự nuôi được con nhưng lại băn khoăn quá. Tôi muốn giữ cho con gái một gia đình đầy đủ mẹ cha, con tôi sợ ba mỗi khi anh phá đồ đạc nhưng bình thường thì bé quấn ba lắm. Cứ nghĩ sau khi ly hôn con không có đủ cha mẹ thì tội lắm nên tôi lại chần chừ.

Tính anh rất hung dữ và thiếu kiềm chế nên tôi sợ khi làm đơn ly hôn anh sẽ không để yên cho tôi, lỡ điên lên anh làm gì tôi và con thì sao. Hàng ngày đọc những vụ án xảy ra làm tôi bị ám ảnh. Vì vậy nên tôi chưa thể quyết định việc này. Tôi tính tôi cam chịu để sống, đợi con lớn hơn chút nữa, trong thời gian này tôi sẽ cố gắng làm để dành dụm một số tiền, sau này khi không thể chịu đựng được nữa thì tôi sẽ cùng con đi đến nơi khác sống. Sống với anh mà trong tư tưởng tôi không có được sự an toàn nên thậm chí nơi làm việc của tôi tôi cũng không cho anh biết chính xác. Tôi sợ một ngày mình sẽ bồng con chuyển đi nơi khác sống thì vẫn còn công việc để làm, để nuôi con, để anh ta biết chỗ làm thì anh ta sẽ phá.

Tôi thật sự rối trí nên rất mong nhận được sự tư vấn của các anh chị. Khi ngồi viết những dòng này thì tâm trạng tôi đang lo lắng, không biết tối nay về sẽ có chuyện gì xảy ra. Hôm nay nhà có đám giỗ, anh đã say và gọi điện thoại nói những câu đe dọa và khó nghe.

(Giadinhvatreem.com.vn theo Vnexpress.net)

Ý kiến bạn đọc (0)